
From: <yngacalgary@aol.com>
Date: 2017-08-04 21:16 GMT-07:00
Subject: Biếm thi Ý Nga: ĐÂU CÓ (4.8.2017) >> tranh: LÊ THÚY VINH >> Cám ơn nguyệt san Giao Mùa #184
To: yngacalgary@aol.com
Biếm
thi & trình bày: Ý Nga
>>
tranh: LÊ THÚY VINH
ĐÂU CÓ?
Đảng “mình” đâu có giết
ai,
Đâu ai bị chết phô ngoài máu
me
Tài cao đảng phủ màu
mè:
“Tù nhân tự tử giật le dây
thừng!”
Đảng “mình” đâu có trị,
trừng
Nhân quyền, dân chủ? Lừng khừng chết
ngay!
Đảng “mình” đâu có ra
tay
Chỉ thuê du đảng vẽ, bày công
an
“Côn” an: cổng cản, còng
càn
“Côn” an cõng đảng, đời tàn dân
ta.
Ý
Nga*4.8.2017
EM CÒN CÓ
MỘT
LƯƠNG TÂM
Một chủ nghĩa cộng
sản
Giết bao nhiêu lương
dân?
Một nhóm người dơ
bẩn
Vay bao nhiêu nợ
nần?
Không vẽ hoa thêm phấn
Chẳng vẽ tình thêm
hương
Ngòi bút em là
súng
Không bẻ cong tầm
thường!
Bao nỗi đau nhọc
nhằn
Mấy mươi năm chịu
đựng
Trên đất Mẹ khô
cằn
“Vô Thần” cần phải
bứng!
Không vẽ ong thêm
bướm
Chẳng tẩm mật đài
hoa
Em chọn đường chiến
đấu
Chia sẻ cùng dân
ta!
Thơ, thiên hạ mua
vui
Vui trong khi dân
khổ
Lấy ai chia ngậm
ngùi
Cùm gông ai tháo
hộ?
Anh không thương thì
ghét
Em bất cần khen,
chê
Dân mình lắm nhiêu
khê
Ai đan tâm thụ hưởng?
Ý Nga,
27.1.2007
HIỂM HỌA
BẮC THUỘC
*
Tưởng niệm một người bạn đã chết
trong tù
*
Xà lim đôi mắt anh
sâu,
Quầng thâm nhung nhớ, tìm đâu mẹ
già?
Nhìn qua song sắt nhớ
nhà,
Thấy em thơ dại, bán hương cho
người.
Giữa ngày bóng tối ngập
trời
Nước nhà chạnh nghĩ, rối bời ruột
gan
Rình mò mắt đảng đỏ
gian
Lòng dân sợ-hãi, tiếng than nén
lòng.
Đấu-tranh, da thịt cứa
còng
Trái tim bật máu, lệ ròng khóc
quê
Gương Hoàng Diệu đã
đam-mê,
Gương hùng Thái Học: vẹn thề
đấu-tranh!
Soi gương sử sách rành
rành
Bao trang tuấn kiệt vén mành
tự-do.
Xà lim ứa máu, anh
lo
Quê-hương rồi sẽ ai cho
hòa-bình?
Bao tay cõng rắn về
rình
Việt-Nam, Trung Quốc: ai thương dân
mình?
Ý Nga,
23.4.2006
CÁNH THƠ
Anh là mấy cánh thơ hay
Vui tay em hái, buồn tay em bày
Trưng đêm để ngắm ban ngày
Mùi hương nhẹ thoáng mà say cả hồn.
Sương từng giọt ướt người
thương
Thơ từng nhánh nhỏ hái dâng cho đời
Có anh bên cạnh tuyệt vời
Cánh thơ xinh xắn đẹp lời giữ nhau.
Thơ từng nhánh nhỏ hái dâng cho đời
Có anh bên cạnh tuyệt vời
Cánh thơ xinh xắn đẹp lời giữ nhau.
Duy buồn: cờ vẫn đỏ au
Anh chưa quyết chí nhẫn trao chưa vàng
Nên thơ cứ nhắc cơ hàn
Nhắc thêm áp bức vô vàn trời xa.
Anh chưa quyết chí nhẫn trao chưa vàng
Nên thơ cứ nhắc cơ hàn
Nhắc thêm áp bức vô vàn trời xa.
Anh làm gì nữa đi nha!
Cho thơ bay bổng làm quà triệu dân
Cho thơ bay bổng làm quà triệu dân
Ý Nga, 23.11.2003
(nhuận
sắc 4.8.2017)
MỞ
TÚI,
ĐÓNG CỬA
Cánh cửa không mở
được
Cũng chẳng có bản
lề
Dân Việt mình vô
phước
Bị chúng giam tứ
bề
Khóa miệng và còng
tay
Đem người giỏi lưu
đày,
Đưa người dốt
lãnh-đạo
Nên tất cả bầy
nhầy
Việt Nam, ôi Việt
Nam!
Đánh, đuổi rồi lại
đàm
Rước giặc về dày
xéo
Khi nào vừa túi
tham?
Ý Nga*3.10.2005
HỎI THĂM
Bạn gần: ý hợp chửa
ai
Bạn xa, xa quá đường dài khó
thăm
Gọi nhau thăm… hỏi mỗi
năm
Vợ anh, chồng chị… cả trăm rụt
rè.
Bánh đời xoay mãi vòng
xe
Truân chuyên một kiếp, ngày về mỏi
mong
Sách cao đã nửa thư
phòng
Đọc: vui tim óc, Viết: lòng bâng
khuâng.
Trang thơ gói chút lâng
lâng
Một ngày nhớ Bạn, vài vần hỏi…
thăm.
Ý Nga*18.4.2007
MÁU CHẢY
RUỘT MỀM
Ai về chọn “chốn thật
cao”,
Ném tiền xuống phố cho đau đớn
người,
Mua niềm đau làm trò
cười?
Tội dân tôi quá*! Tình hời người
đi!
Lòng nào thấy khó khinh
khi?
Lòng nào bạc bẽo ra uy... đồng
tiền?
*
Cây bút cầm lên không thể
viết
Cắn hoài muốn nát cả đầu
xinh,
Nát đầu bút nhỏ hay đầu...
óc?
Mà nghĩa không ra, chữ một
mình
Người trước từng câu, lời thấm
thía;
Người sau thơ viết để làm
gì?
Ôi ai viết chữ mà không
nghĩa,
Thì viết cho nhiều để được
chi?
Cây viết chì xinh, than có
tím?
Mà bầm cả ruột, nát con
tim?
Mà thương vô hạn, em thầm
hỏi:
Máu chảy, dân đau, ruột có
mềm?
Ý Nga,
27.10.2003
(nhuận sắc
4.8.2017)
---
*Theo “Hồi ký viết trên gác bút”
của Nguyễn Thụy
Long, trang 256, 257 thì có người
về Việt Nam, đứng từ bao lơn của khách sạn, ném tiền xuống đất cho người nghèo
khổ bên dưới giành giật nhau mà nhặt.
VÀO
ÐỜI
Lớn theo tiếng võng Mẹ đưa
Hây hây ngọt gió tim chưa muốn rời
Già trong lời Mẹ: “À ơi...!”
Nên em nhớ mãi những lời dạy khôn.
Không ai truyền hịch, sử ôn,
Thì anh thư Việt em tôn-thờ hoài.
Thì anh thư Việt em tôn-thờ hoài.
Ý Nga, 28.11.2003
TÌM BẠN
Khấp kha khấp khểnh bước
nai
Cứ đi bước ngắn bước
dài
Đường xa, xa mấy cũng
mặc
Đồng hành rồi sẽ gặp
ai?
Ôi chao! Khấp kha khấp
khểnh
Đường dài tri kỷ cũng
không
Giữ mình không được lơ
đễnh
Đi theo hai chữ Tiên
Rồng.
Thêm này! Bước dài, bước
ngắn
Có ai là bạn tri
âm,
Yêu thơ, chung một lý
tưởng?
Xin chia đoạn đường âm
thầm!
Ý Nga, 2.7.2003
XA LĂNG LẮC
Hai ta không chung
việc
Nên đi không chung
đường
Dẫu tứ thời bát
tiết
Vẫn mỗi người một
phương.
Ông trái bước, bất
lương
Tuần nào cũng lắm…
tiệc.
Tôi vất vả, đơn
phương
Nhưng trăm công, ngàn
việc.
Ông lao vào chỗ
chết!
Vị kỷ cho bản
thân
Tôi còn sống, còn
biết
Quê hương xa nhưng
gần.
Ý Nga,
30.6.2010.
Kính chuyển và cám ơn
:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét